Mùa Vu Lan: Xin đừng làm mẹ tủi

Sinh con, nuôi con với bao hy sinh vất vả, người mẹ nào cũng mong con cái lớn khôn, thành đạt. Nhưng rồi khi những đứa con trưởng thành, chính thành tích và sự vô tâm của chúng lại chất lên mẹ nỗi tủi thân không biết tỏ cùng ai. Rất có thể, chúng ta cũng là đứa con vô tình khi thường xuyên cằn nhằn những điều làm cho khoảng cách mẹ – con mỗi ngày một xa.

aea43924-9d34-4a1e-8121-70c6278d3bc4

1. Mẹ xài gì lắm thế?

Bạn vừa gửi cho mẹ ít tiền. Vài bữa sau, mẹ gọi điện ngập ngừng hỏi xin thêm một ít. Bạn bỗng khó chịu: ở quê có cần gì mà mẹ xài lắm thế? Mẹ ở chung nhà, bạn vừa đưa mẹ 2 triệu tiêu vặt. Chưa đầy tuần sau, bạn nhờ mẹ ở nhà trả giùm tiền cáp TV nhưng mẹ bảo mẹ không còn tiền. Bạn chau mày: mẹ ở nhà con, có phải mua gì đâu mà hết nhanh thế?

Bạn đã không nhớ mẹ phải đi đám giỗ, đám cưới, đám thôi nôi đầy tháng. Bạn đã không nhớ mẹ đã mua thêm bịch xà bông mà bạn quên mua cho cả nhà. Bạn cũng không nhớ mẹ đã nhịn ăn nhịn mặc để nuôi bạn khôn lớn, mua cho bạn một món đồ chơi, sắm cho bạn chiếc xe, cái máy tính… Mẹ đã cho bạn hơn những gì mẹ có.

2. Mẹ ăn nói chẳng ý tứ gì cả!

Không ít lần bạn cảm thấy như muốn “độn thổ” khi mẹ ăn to nói lớn như chỗ không người khi được bạn dẫn đi ăn ở một nhà hàng yên tĩnh. Rồi khi bạn dẫn mẹ đến một trung tâm mua sắm sang trọng, trông thấy một cô gái ăn mặc có phần hở hang, bà lớn tiếng bằng giọng Quảng rặt của bà: “Con gái con đứa mất nết. Đừng bắt chước ăn mặc kiểu đó nghen con!”.

Bạn đỏ mặt vì không kịp “bịt miệng” mẹ và sẵn sàng lườm nguýt mẹ ngay tại “hiện trường”.

Bạn đã không nhớ mẹ vốn ở quê, nói chuyện rổn rảng, thẳng thắn là bình thường. Mẹ đã dỗ dành, dạy bảo, nuôi nấng bạn bằng giọng quê, bài học quê như thế.

3. Gu thẩm mỹ mẹ có vấn đề

Tôi có một chị bạn thường xuyên to tiếng với mẹ  vì bà không bao giờ chịu từ bỏ đôi dép màu “tím hoa cà” mang lẹt xẹt từ quê lên đã nửa năm nay. Trong khi bà cố giải thích rằng đó là vật kỷ niệm của đứa cháu hàng xóm tặng nhân ngày sinh nhật, thì chị bạn tôi không thể chịu đựng được việc bà mang đôi dép này chung với bộ áo dài chị tặng.

Chợt nhớ có lần tôi mặt mà bí xị khi má tôi mặc nguyên một bộ đồ âu màu xanh công nhân khi tôi mời ba đi ăn buffet ở một nhà hàng sang trọng, Má còn bảo đây là bộ đồ đẹp nhất của má.

Lúc đó, tôi  đã không nhớ, hồi nhỏ tôi luôn suýt soa khi mẹ mặc đồ mới, luôn mong tới ngày có thể mặc được đồ của mẹ. Và tôi cũng không nhớ lần cuối tôi mua đồ tặng mẹ là lúc nào.

4. Mẹ hết quên trước lại quên sau

Chắc mẹ bạn cũng như mẹ tôi, chỉ biết ấn hai nút công tắc “on – off” trên điều khiển ti vi; chỉ biết bấm nghe – gọi khi dùng điện thoại di động; và không thể phân biệt đâu là điều khiển tivi đâu là điểu khiển máy lạnh.

Khi cần nhờ mẹ nấu nồi canh hay giặt bộ đồ, thế nào mẹ cũng bối rối một lúc lâu rồi nhờ bạn chỉ lại cách bật bếp gas hay các nút trên máy giặt. Dĩ nhiên, không ít lần bạn đã phát cáu lên vì mẹ quá ngớ ngẩn, lẩm cẩm và chậm chạp.

Lúc đó, bạn đã không nhớ mẹ từng rất tinh anh và nhanh nhẹn. Bạn giỏi giang,nhạy bén như hôm nay là nhờ gene di truyền và công nuôi dạy của mẹ đấy.

5. Mẹ chẳng biết gì cả!

Chắc bạn từng tức giận thốt lên như thế khi phát hiện mẹ đang dùng mật ong rơ lưỡi cho em bé của bạn. Mẹ bạn không biết mật ong có thể khiến em bé dưới 1 tuổi bị ngộ độc. Thỉnh thoảng bạn còn bực mình vì mẹ không biết những con gà con vịt có thể truyền bệnh cúm, hay ở Mỹ đã cho phép kết hôn đồng giới.

Lúc đó, bạn đã không nhớ bạn đã từng bám theo mẹ hỏi đủ thứ chuyện trên trời dưới đất và thích thú vì mẹ có thể giải thích mọi điều. Bạn đã không nhớ mẹ bằng mọi giá cho bạn đến trường để bạn có thể học hỏi những thứ mẹ không được học.

Mùa Vu Lan lại về, mẹ già như ngọn đèn leo loét, con cái xin đừng là những cơn gió vô tình!

Minh Anh

Từ khóa: